Vietnamese translation by Miss. phuong Hanh Duong (Vietnam)
Tôi tên là Muhammad Akram và tên thường gọi là Danish. Cuộc sống của tôi đã trôi qua bình thường như những người con trai khác ở Pakistan. Nhưng cuộc đời cũng có lúc rủi ro – tôi mắc bệnh nặng ở độ tuổi thiếu niên. Nhờ Thượng Đế và gia đình hết lòng chăm sóc, bác sỹ đã cứu sống tôi nhưng không may tôi không còn nghe được nữa. Lúc đầu, tôi đã nghĩ rằng, tôi sẽ sớm nghe lại thôi, như lời gia đình và bác sỹ đã bảo thế, tôi sẽ bình phục (nhưng điều này không đúng). Gia đình tôi đã đưa tôi đi trị bệnh khắp nơi Bệnh viện Quốc gia, Bệnh viện JJ và Bệnh viện Aga Khan, thậm chí đã chữa trị bằng châm cứu cho tôi nhưng … vô ích.
Lúc này, tôi đã nhận ra rằng, tôi đã vĩnh viễn mất thính lực, tôi rơi vào tuyệt vọng – cuộc sống sao quá dài. Tôi đã suy nghĩ “Tôi sẽ làm gì? Tôi có thể đối mặt với khuyết tật của mình như thế nào? Tôi không thể làm gì hết”, tôi đã tuyệt vọng. Trong suốt thời gian này, gia đình tôi luôn giúp tôi và họ biết rằng tôi đang chán nản, và thật khổ cho tôi khi cứ để thời gian trôi qua vô vị. Thế là, anh trai tôi đã mang về cho tôi một cái máy vi tính – nếu tôi nhớ không lầm, đó là vào năm 1989 – tôi bắt đầu chơi game, chơi rất tốt và có thể ngồi hàng giờ để chơi game. “NHƯNG CUỘC SỐNG LÀ GÌ NHỈ” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi này – đây không phải là cách trị bệnh mất thính lực của mình, không lẻ tôi phí cả cuộc đời như một kẻ ăn bám? Vậy là tôi quyết định phải cố gắng hết sức, thậm chí nếu thất bại, tôi cũng có được bài học kinh nghiệm. Tôi đã nói với gia đình rằng tôi muốn học lấy chứng chỉ ngành máy tính và gia đình đã khuyến khích tôi. Nhưng có một trở ngại lớn, đó là không có trường tin học cho sinh viên khiếm thính. Với chút ít lo ngại, tôi vẫn quyết định theo học cùng với sinh viên không khuyết tật. Đầu tiên, chúng tôi tới những trường tin học nhỏ ở gần nhà (không phải để tìm hiểu tốt hay xấu). Sau đó, tôi đọc được mẫu quảng cáo của trường tin học Petroman, vào thời đó Petroman đi tiên phong trong việc giáo dục tin học, Chúng tôi đã gặp nhân viên phòng hành chánh, ngài Shakeel Ur Rehman, ông rất thông cảm với tôi và cho phép tôi học thử vài lớp trườc khi đăng ký. Giáo viên trường Petroman đã rất nhiệt tình (đặc biệt cám ơn thầy Javad Akhtar, giáo viên hướng dẫn ở Petroman). Bởi vì, tôi phải học chung với sinh viên nghe, tôi suy nghĩ rằng “Mình có thể không cạnh tranh nổi với các bạn, thậm chí có thể thi rớt nhưng ít ra, mình sẽ học được những điều mới, vì thế hãy cố gắng”. Tôi được phép vào học và đã cố gắng hết sức. Có thể bạn nghi ngờ, nhưng sự thật là bài thi đầu tiên tôi được 8.75 điểm trên 10 và chỉ có duy nhất một học sinh khác cùng điểm với tôi, không có ai lớn điểm hơn. Kỳ thi phụ này đã làm thay đổi cuộc sống và suy nghĩ của tôi. Tôi đã tiếp tục thi đua cùng với những sinh viên nghe khác và thườn gthì tôi thành công.
Tôi đã thi rớt môn “Xử lý dữ liệu điện tử” hai lần, nhưng tôi vẫn không từ bỏ, cuối cùng tôi cũng có được chứng chỉ tin học. Điều này giúp tôi thêm tự tin và tôi nhận thấy rằng “cuộc sống không nằm ở chỗ thính lực mà trong ý chí của con người. Nếu có ý chí, không có gì là kết thúc cả”. Tôi đã gặp người tốt và kẻ xấu trong đời, vài người thì thông cảm với tôi, một số thì cười nhạo tôi – nhưng tôi không quan tâm. Bây giờ thì tôi đã biết lờ đi hay vượt trội họ như thế nào. Sau khi có chứng chỉ tin học, tôi đã học để lấy bằng Cử nhận Thương mại, sau đó là Chứng nhận bảo trì máy tính và MCP (Microsoft Certified Professional).
Tôi muốn nói với tất cả những người khuyết tật rằng bạn có thể thi đua với người không khuyết tật, và bạn có thể làm tốt hơn người không khuyết tật. Và tôi muốn nói với người không khuyết tật là đừng nên đánh giá thấp hay đắn đo trong việc cho người khuyết tật một cơ hội để chứng minh khả năng của họ. Chỉ cần cho người khuyết tật cơ hội, họ có thể cạnh tranh với người khác, vượt trội người khác.
Trong suốt thời gian học lấy chứng chỉ Diploma về tin học, tôi đã làm việc cho NEMES – UNISCO, Petroman. Sau khi đã nhận được bằng Diploma, tôi làm việc cho Tạp chí DAWN trong ba tháng. Vào giữa năm 1996, tôi là Lập trình viên của Viện Kiểm soát Chất lượng Pakistan (PIQC), cuộc sống có vẻ tốt đẹp … cho đến một ngày, tôi gặp Bà Irene Dine – Hội người Khuyết tật Thái Lan (Association of Physically Handicap of Thailand - APHT). Khi nghe nói tôi làm việc về lĩnh vực máy tính, bà đã nhờ tôi giúp thiết kế website cho APHT. Tôi đã đồng ý và thiết kế website APHT. Sau đó, Bà đề nghị rằng, tôi đừng nên lãng phí năng lực của mình, ngồi cô đơn ở nhà, thay vì vậy, tôi nên tận dụng năng lực của mình cho cộng đồng người khuyết tật địa phương. Đây là một lời khuyên tốt. Tôi đã tới Phòng Phúc lợi Xã hội và hỏi danh sách các tổ chức Phi chính phủ làm việc với người khuyết tật (NKT) và sau đó, tôi làm tình nguyện viên cho Hội Người Điếc Pakistan (PAD). Đó là vào cuối năm 2000.
Sau đó, vào đầu năm 2001, tôi là tình nguyện viên thiết kế website của tổ chức Deaf Friends International (DFI), rồi là Biên tập vào tháng chín, và là trợ lý Giám đốc của DFI vào 06/2002. Sau đó, bà Irene Dine trở về Philipin và làm việc cho Trung tâm Heaven (Heaven Care Resource Center Inc. – HCRCI) và tôi cũng hợp tác với Bà. Tôi cũng có một người bạn là Gilda, người Philipin. Cố ấy là người khiếm thính. Trước đó, cô ấy đã quyết định từ bỏ công việc để làm chuyện khác. Cô ta mở Tour hỗ trợ cho khách du lịch khiếm thính (Deaf Tour Assistance, Philippines - DTAP) và yêu cầu tôi giúp. Bạn biết đó, tôi thích việc tình nguyện và tôi hợp tác với DTAP. Internet đã mang đến những điều tuyệt diệu, giống như cách mà Gilda biết được tôi qua qua internet, Galuh Sukmara đã biết tôi qua internet và đã trở thành bạn tôi. Cô ta cũng là người khiếm thính là lãnh đạo cộng đồng khiếm thính Yogyakarta – Indonesia. Cô ta và Whuy (Chủ tịch Hội người Khiếm thính Yogya) đã mời tôi đến Yagya như là một tình nguyện viên. Tôi đã có 10 ngày làm việc với cộng đồng người khiếm thính Yogya vào 12/2004. Trong suốt thời gian này, PAD yêu cầu tôi hỗ trợ thêm cho họ với tư cách là Cố vấn và là Điều phối viên đặc biệt cho dự án. Hiện nay, tôi đang làm tình nguyện viên cho PAD, DFI (USA), HCRCI (Philippines), DTAP (Philippines), Matahariku (Indonesia) also ASHA (Rural Sindh - Pakistan) and SDF (an alliance of Disabled People Organizations of Sindh-Pakistan).
Vì tôi lớn lên và học chung với người nghe, tôi đã bỏ qua cộng đồng người khiếm thính dễ mến. Cám ơn Bà Irene Dine đã chỉ ra cho tôi con đường phải làm. Cuối cùng, tôi muốn nói "Nếu bạn là người khiếm thính hay có bất cứ khuyết tật nào hãy đừng từ bỏ hy vọng – Hãy tiến lên phía trước và tạo cơ hội cho mình, chọn công việc nào mà bạn có thể làm tốt nhất, rồi Thượng đế sẽ giúp bạn”
Cám ơn gia đình tôi.
Cám ơn Thượng đế.
Và tất cả.
(Danish)
Các bạn có thể liên lạc với tôi qua email danishkadah@hotmail.com
